Tản mạn: Đêm cô tịch, cô độc nhưng không cô đơn

Đêm về, giữa khoảng không bầu trời, một màu đen kịt bủa vây trùm lấy con người, lấy mọi vật. Giữa bao la tĩnh mịt lửng lờ giữa trời tối ấy, có trái tim khao khát rực sáng. Sáng chân lý, sáng niềm tin, sáng niềm hy vọng và sáng lòng nhân ái.

Chỉ là khao khát, chẳng thể với tới được, nên chỉ là hy vọng và đang thôi không ngừng hy vọng. Xin hy vọng ấy đừng vụt tắt, xin hy vọng ấy chẳng biến tan thành tuyệt vọng. Xin hy vọng ấy cháy mãi vì còn vẫn còn niềm tin.

Ai cho niềm tin ấy? Chính Người thẩm thấu lương tâm, chính Người thấu suốt nơi tối mịt mờ, Người ấy dâng cao một niềm tin, tràn đầy hy vọng và sức sống tuổi thanh xuân.

Tản mạn: Đêm cô tịch, cô độc nhưng không cô đơn
Tuy cô độc nhưng không cô đơn, dứt khoát không cô đơn.

Người ấy to lớn, tặng người thương, Người vĩ đại tặng người thân người yêu. Để rồi tất cả những điều ấy, trong bóng đêm, tuy cô độc nhưng không cô đơn, dứt khoát không cô đơn. Vì có Người, có cái Tình, có người thương, có người thân người yêu, nên có niềm tin, có hy vọng và có hạnh phúc thoáng nhẹ nhàng.

Người dâng cho người thương, dâng lại Người niềm cảm tạ sâu sắc. Người tặng cho chính mình, lại thêm cảm mến khắc sâu. Người biếu quà suốt năm chẳng riêng tết đến xuân về, khiến chan chứa lòng tri ân. Người dạy sống đơn sơ, nguyện một lòng mộ mến noi theo.

Trong cô tịch, nhắm mắt nghỉ ngơi lòng an vui chẳng ngó ngang ngó dọc. Lỡ ngó chút rồi thôi. Ngó là vì tham sân si, ngó là vì đê mê chưa thoát được. Để rồi nhờ Người dâng tặng người thương, dâng tặng con tim khối óc mà lại an vui trong nơi Người dành trọn.

Thuỷ Hiếu.

Tản mạn: Đêm cô tịch, cô độc nhưng không cô đơn
5 (100%) 12 votes

1 Bình luận

  1. Thích An Nhiên 12/02/2018 Reply

Bình luận